Đời người ngắn ngủi, Việc nên làm, thì làm thôi.

Đời người ngắn ngủi, Việc nên làm, thì làm thôi
đời người ngắn ngủi, Việc nên làm, thì làm thôi.

Trong Tam quốc diễn nghĩa, đoạn đối đáp giữa Khổng Minh và Chu Du có đoạn rất hay, đại ý là: 

Con đường ta tự chọn, có gì khó khăn đâu. 
Đi vào bước đường cùng, thời thế không thuận lòng người. 
Nên trời xuân ta xuân, trời hạ ta hạ. 
Đời người ngắn ngủi, việc nên làm thì làm thôi.

Ngẫm lại, thấy lời đó hay và ý nghĩa. Vì cuộc đời một người, được có bao nhiêu năm? Cùng lắm là 100 năm, nhưng số ấy trong tỷ người mới có một. Xuống đến hàng 80 đến 90 tuổi, thì cả trăm triệu người mới có một. Nên dễ nhiều nhất, đời người đến 70 năm đã thấy nhiều, mà những ai qua 60, thì đã bắt đầu thấy thời gian của mình ở phía trước chẳng còn nhiều rồi. Ngày nào tóc đen, sức khỏe cường tráng, nay bỗng thấy tóc hoa râm, nhuốm đầy bạc và chỉ một đêm mất ngủ là cả người thấy yếu hẳn đi... "Trời xuân ta xuân, trời hạ ta hạ" cũng chính là điều gì đến sẽ đến, phải qua - sẽ qua, chỉ có chúng ta là không biết chính mình phải làm gì?

Nhưng trong cuộc sống này, dù chúng ta biết hay không biết mình phải làm gì, thì thời gian vẫn trôi, dòng đời vẫn chảy, người đến điểm cùng thì sẽ mất, người mới sinh thì sẽ bắt đầu hành trình mới. Những con người không liên quan gì nhau, nhưng lại là hành trình tiếp nối của nhau trong kế hoạch hoàn hảo của Đấng Tạo Hóa - rằng xuân hạ rồi sẽ đến thu đông, hết mưa sẽ nắng, hết diệt sẽ sinh, hết vất vả sẽ đến ngày bình an. Thời thế là cuộc đời, là cuộc sống, là tất cả những gì chúng ta biết, chúng ta xem, chúng ta đọc, chúng ta suy nghĩ hằng ngày. Thì, "thời thế" có thuận hay không thuận theo lòng người, cũng chỉ là một khái niệm do chính chúng ta đặt ra.

Đời người ngắn ngủi, Việc nên làm, thì làm thôi.
Khái niệm chúng ta tự đặt ra, thì chính chúng ta đang có muốn ràng buộc chính mình trong đó hay không? Người cứ nghĩ trong đầu "mình sẽ thành công" mà chỉ ngồi yên một chỗ thì thành công ở đâu ra? Người tin rằng mình luôn bình an, mà không kiểm soát được cảm xúc, lý trí, việc làm của mình thì bình an mình đang nghĩ chỉ là bong bóng căng phồng, chắc chắn sẽ vỡ mất. Vậy nên trong suy nghĩ của bản thân mình, hãy nghĩ như những câu nói mà Khổng Minh nói với Chu Du - sau tất cả, việc nên làm thì làm thôi. Việc nên làm, là việc làm đúng đắn - là trách nhiệm, là sứ mệnh tương ứng mà chúng ta phải làm trong mỗi giai đoạn khác nhau của cuộc đời mình.

Trách nhiệm là việc phải làm, chứ chẳng còn là nên hay không nên làm nữa. Trách nhiệm không cùng hàng với cụm từ quyền - nghĩa vụ, mà trách nhiệm ở cái tầm nó cao hơn. Muốn biết điều gì "nên làm, làm thôi" thì phải biết trách nhiệm của mình vào lúc này là gì? Mà muốn biết rõ hơn nữa, thì phải biết mình đang sống với ai, ở đâu và làm gì! Sống với ai - ở đâu - làm gì, chính là 3 khái niệm cơ bản nhất để một người sống từ khi sinh ra đến lúc mất đi. Từ 3 điều đó, người ta sẽ biết trách nhiệm của mình là gì và phải làm gì, không làm gì. Đừng cố gắng đi ngược lại tiến trình trách nhiệm đó của Đấng Tạo Hóa, vì đó không phải là điều đúng đắn từ chính trên những gì chúng ta đã tự do lựa chọn hay sao!?

Rồi sau tất cả những gì chúng ta đã đắn đo và suy nghĩ, hãy biết trân trọng và giữ lấy những gì mình đã có và thậm chí đã có một cách may mắn mà chính chúng ta không thể hiểu được vì sao mình lại may mắn như thế! Thanh xuân đã qua, hãy trân trọng vì thanh xuân đó đã tạo nên chúng ta hôm nay. Khó khăn đã qua, hãy biết ơn vì đã trui rèn chúng ta nên hôm nay! Hạnh phúc đã qua, hãy cảm ơn chân thành vì cho chúng ta những bình an hôm nay! Những điều đó, dù bảo rằng "đã qua" nhưng chúng không bao giờ qua, mà vẫn ở trong chính chúng ta - hãy trân trọng và giữ lấy, đó là những điều mang đến cho chúng ta một cuộc đời bình an và đáng sống.

Hãy nhớ, nhớ lấy điều này:

Trời xuân ta xuân, trời hạ ta hạ,
Đời người ngắn ngủi, việc nên làm thì làm thôi!

Post a Comment

0 Comments