Tôi thích câu nói và suy nghĩ đó, tôi biết câu nói này không phải do mình nghĩ ra mà đã đọc được ở đâu đó, rồi thích và thấy rằng nó không sai. Có bao giờ bạn vô tình lắng nghe một người nào đó, nói chuyện với người khác rằng: "Tao khổ lắm, còn khổ hơn mày nữa, nhưng mà tao đâu có than!". Câu nói ấy đôi khi là đúng, cũng có thể là không vì làm sao biết được người đối diện kiên khổ hay sướng? Đằng sau ý nghĩa của câu nói đó - Trong câu chuyện của mình, chúng ta đều là Người đáng thương hoặc Siêu anh hùng, có một hình ảnh, đó là "cái tôi" của người nói. Nhưng cái tôi đó đặt trên cao, hay đặt dưới thấp thì chưa biết được.
Khi kể về mình, người ta dù khách quan đến mấy chắc cũng sẽ có chút ít "xấu che, tốt khoe". Nếu kể về mình, một là kể rằng mình có nhiều cái ưu điểm hơn phần còn lại của thể giới và hai, mình là người đau khổ nhất trong thế giới này và có thể là trong cả lịch sử nhân loại nữa! Hoặc những chuyện mình làm đều rất phi thường, rất đặc biệt mà chỉ có mình có thể làm được; và những chuyện mình không làm được, không phải do lỗi của mình, mà là lỗi của thiên hạ! Sao chúng ta lại có những suy nghĩ như thế về chính mình, về cuộc đời mình!? Đó là vì chúng ta vẫn còn trong những tháng ngày tự xem mình là trung tâm của thế giới, là rốn của vũ trụ như những phút đầu của phim "Tiểu Yêu Quái Núi Lãng Lãng"...
Kết thúc của phim "Tiểu Yêu Quái Núi Lãng Lãng" mang lại nhiều giá trị nhân văn cho người xem, và bộ phim được tung hô rần rần! Chuyện ấy là bình thường, với những bộ phim thật sự chạm được vào cảm xúc của người xem - mà chạm bằng cách nào, thì lại do bởi trình độ của đạo diễn cùng diễn viên. Chỉ khán giả - những người bỏ tiền ra xem, sẽ nhìn thấy câu chuyện của mình trong phim đó và những phim khác đã/sẽ xem hay không? Phim ảnh có một cái dở - khách quan thôi, rằng nó khiến người xem nhìn cả một quả trình thay đổi vỏn vẹn chỉ trong một giờ 30 phút và khiến người ta nghĩ rằng tất cả đều có thể làm được, mọi sự thay đổi đều có thể diễn ra trong một chớp mắt
Chúng ta là Người đáng thương hay Siêu anh hùng? Sẽ có một thời điểm chúng ta tự trả lời cho mình câu hỏi ấy, nhưng chắc chắn, không giống trên phim, để đến được thời điểm trả lời, chúng ta sẽ phải trải qua một quá trình 5, 10, hai mươi năm... đều có thể dài như thế! Thành công không phải đích đến, nó là một quá trình - hẳn chúng ta đều đã nghe về câu nói đó! Còn quá trình đó sẽ diễn ra thế nào, với những việc gì, với những vấn đề gì... chỉ một mình chúng ta là người đối diện. Vào giây phút cận kề sinh tử nhất, Tiểu Yêu Trư mong chờ Đại Thánh xuất hiện, rồi cũng không quan trọng nữa vì chính lúc đó, nó đã biết mình phải làm gì, để được là chính mình!
Trong câu chuyện của mình, hãy kể về mình và những người khác, và nếu có thể, hãy cho bản thân mình một vị trí khiêm nhương trong câu chuyện của mình! Khiêm nhường - tự nó đã bao hàm việc Mình biết mình là ai, biết mình có khả năng thế nào - để dù xung quanh ra sao, vẫn cứ khiêm nhường để thực hiện hành trình - quá trình của mình! Đến lúc đó, chúng ta chẳng nghĩ mình là Người đáng thương hay Siêu anh hùng trong câu chuyện của mình nữa, chúng ta chỉ nghĩ về việc mình đã sống thế nào cho thật sự xứng đáng với một cuộc đời chỉ có một này mà thôi!




0 Comments