Chúng ta sẽ chỉ dạy hay kể cho bọn trẻ của chúng ta điều gì, về sau này vào thời điểm chúng bắt đầu biết về cuộc đời và cần những lời chỉ dạy đúng lúc!? Đó là một nỗi khắc khoải và sâu lắng trong lòng của bất kỳ bậc làm cha mẹ nào trong cuộc sống này. Dạy điều gì cho bọn trẻ, để phù hợp với chúng và với mong ước của chính chúng ta? Nhưng nếu không trải qua, không có kinh nghiệm về những điều bọn trẻ cần, thì chúng ta lấy gì để nói với chúng!? Dù chắc chắn kinh nghiệm từng trải không phải tiên quyết, nhưng nếu có vẫn là một điều đặc biệt không thừa!
Trẻ con trong gia đình là một món quà nhưng không mà Chúa ban tặng. Chúng thuộc về những điều siêu nhiên mà con người không can thiệp và không được phép can thiệp. Chúng đến trong cuộc đời của các người làm cha mẹ cách bất ngờ, cách yên ắng hoặc đầy thử thách, hoặc chẳng bao giờ, tất cả đều là một món quà nhưng không. Nhưng để nuôi dạy chúng khôn lớn, để chúng hiểu được những cay đắng hoặc niềm vui mà cha mẹ chúng từng trải qua, không phải điều dễ dàng hoặc... cha mẹ không cần chúng phải hiểu điều đó. Chúng lớn lên với thế giới của chúng, với thể giới của những năm 2000 sẽ khác thế giới của những năm 80, 90, phải khác.
Một gia đình không hạnh phúc, thì cha mẹ làm sao nói cho con trai, con gái mình biết như thế nào là một người chồng, người cha, người mẹ, người vợ thuộc về gia đình? Những hình ảnh hào nhoáng bên ngoài gia đình và của gia đình khác là thuộc về riêng gia đình đó, còn gia đình của đứa trẻ đang lớn lên đây, nó khác. Đôi khi, sự can đảm trong tự chính lòng mỗi người mới là sự can đảm lớn nhất của nhân loại, của một con người cần phải có. Can đảm giữ lấy những điều và kiên quyết bảo vệ những điều mà mình biết chắc rằng là tốt đẹp nhất, đừng để mất đi mới hối tiếc.
Nhìn thấy thời gian trôi đi và thanh xuân chỉ còn là những ký ức không nhìn thấy được, thì cần can đảm để bước tiếp với tâm thế khác, suy nghĩ khác và hành trang phải khác hơn. Tuổi trẻ với thời gian như vô tận đã qua đi để nhường chỗ cho những suy nghĩ về việc biết rằng mọi thứ của đời người, luôn bị giới hạn. Can đảm nhìn thấy, can đảm chấp nhận, can đảm vượt qua những giới hạn đó để bước tiếp trên hành trình riêng của mỗi người, của mỗi gia đình, đó mới chính là can đảm lớn nhất của một đời người cần phải có. Không được dừng lại trước những khó khăn để rồi buông xuôi mà đánh mất chính mình, dẫn đến những người quan trọng nhất của mình cũng phải bị kéo theo.
Chỉ cần trong những giây phút khó khăn nhất trong công việc, trong cuộc sống, trong cõi lòng chúng ta có thể nhìn thấy được điều quan trọng nhất của mình và kiên quyết giữ lấy, chúng ta sẽ vượt qua những khó khăn đó. Hãy biết rõ mình chỉ đang có những gì, và cần những gì nữa để cố gắng mà tiếp tục hành trình của mình. Can đảm còn là tiếp tục vững vàng với những trách nhiệm thiêng liêng mình đang gánh vác và nỗ lực hết sức mình cùng những trách nhiệm đó. Đừng buông xuôi, hãy can đảm, tín thác và vượt qua những khó khăn hôm nay, như chính chúng ta đã từng vượt qua những khó khăn trong quá khứ.
Con đường mà bằng phẳng quá, thì sao gọi là cuộc đời cho được!?



0 Comments