Ước mơ của bạn là gì? Hay bạn không có ước mơ? Sau bao nhiêu năm thăng trầm đó, bạn còn nhớ ước mơ ngày nhỏ của mình không

Ước mơ của bạn là gì? Hay bạn không có ước mơ? Sau bao nhiêu năm thăng trầm đó, bạn còn nhớ ước mơ ngày nhỏ của mình không

"Ước mơ của bạn là gì? Hay bạn không có ước mơ? Sau bao nhiêu năm thăng trầm đó, bạn còn nhớ ước mơ ngày nhỏ của mình không?"

​Khi còn là những đứa trẻ, câu hỏi "Lớn lên con muốn làm gì?" luôn là câu hỏi dễ trả lời nhất. Chúng ta chẳng cần mất đến ba giây để dõng dạc gọi tên một siêu anh hùng, một phi hành gia, một bác sĩ, hay một cô giáo. Ngày ấy, ước mơ bay bổng và lấp lánh như những quả bong bóng xà phòng, không bị ràng buộc bởi ví tiền, không bị giới hạn bởi năng lực, và càng không sợ hãi hai chữ "thất bại".

​Thế nhưng, thời gian trôi qua, những khắc nghiệt của cuộc sống bắt đầu ghé thăm. Chúng ta lao vào vòng xoáy của cơm áo gạo tiền, của những deadline ngập đầu, của những mối quan hệ phức tạp và những trách nhiệm đè nặng trên vai.

​Đã bao lâu rồi bạn không còn nghe ai đó hỏi mình câu: "Ước mơ của bạn là gì?"

​Khi trưởng thành "bào mòn" những mộng mơ

​Có một sự thật cay đắng là: Càng lớn lên, người ta càng ít nhắc về ước mơ. Hoặc nếu có, nó cũng thực tế đến thực dụng: "Ước mơ của tôi là giàu", "Ước mơ của tôi là trúng số", "Ước mơ của tôi là tháng này không bị sếp mắng".

​Nhiều người trong chúng ta rơi vào trạng thái tê liệt lý tưởng. Nếu hỏi họ có ước mơ không, họ sẽ lắc đầu: "Cơm ngày ba bữa còn chật vật, thời gian đâu mà mơ với mộng". Ước mơ lúc này bỗng trở thành một thứ xa xỉ phẩm, chỉ dành cho những người trẻ tuổi hoặc những ai có một bệ đỡ vững chắc.

​Chúng ta chọn cách cất ngăn kéo những khát khao thuở nhỏ, chấp nhận một cuộc sống "an phận thủ thường", lặp đi lặp lại như một cái máy được lập trình sẵn. Chúng ta không hẳn là không có ước mơ, mà là không dám mơ. Bởi vì sợ thất vọng, sợ bị chê cười là viển vông, và sợ phải đối diện với sự thật rằng mình đã cách quá xa phiên bản mà mình từng mong muốn.

​Sau bao nhiêu năm thăng trầm, bạn còn nhớ?

​Hãy thử dừng lại một nhịp giữa bộn bề, nhắm mắt lại và tự hỏi: Bản thân năm 10 tuổi sẽ nhìn bản thân của năm nay với ánh mắt như thế nào?

​Tự hào vì bạn đã kiên cường vượt qua giông bão?

​Hay thất vọng vì bạn đã đánh mất đi đốm lửa rực rỡ ngày nào?

​Những thăng trầm của cuộc đời có thể đã để lại trên bạn vài vết sẹo, khiến bạn thu mình lại và trở nên thực tế hơn. Nhưng điều đó không có nghĩa là đứa trẻ mộng mơ ngày xưa đã biến mất. Nó vẫn ở đó, ẩn sau những bộn bề, chờ một ngày bạn đủ dũng cảm để gọi tên.

​Có những người, sau khi đi một vòng lớn qua đủ ngành nghề, nếm trải đủ đắng cay, bỗng một ngày quyết định quay lại với cây cọ vẽ, với phím đàn, hay một tiệm bánh nhỏ – những thứ họ từng yêu điên cuồng khi còn nhỏ. Đó không phải là bốc đồng, mà là sự thức tỉnh của một giấc mơ bị kìm nén quá lâu.

Nếu hiện tại bạn cảm thấy mình "không có ước mơ", điều đó hoàn toàn bình thường. Có thể bạn đang mệt mỏi, hoặc có thể ước mơ của bạn đã thay đổi hình hài. Ước mơ không nhất thiết phải là điều gì đó vĩ đại xoay chuyển thế giới.

​Mơ lại một giấc mơ, chưa bao giờ là muộn

​"Người nghèo nhất không phải là người không có một xu dính túi, mà là người không có lấy một ước mơ."

​Nếu hiện tại bạn cảm thấy mình "không có ước mơ", điều đó hoàn toàn bình thường. Có thể bạn đang mệt mỏi, hoặc có thể ước mơ của bạn đã thay đổi hình hài. Ước mơ không nhất thiết phải là điều gì đó vĩ đại xoay chuyển thế giới.

​Ước mơ có thể là nuôi một chú mèo và có một căn phòng ngập nắng.

​Ước mơ có thể là học thêm một ngôn ngữ mới ở tuổi 30.

​Ước mơ đơn giản là tìm lại được sự bình yên trong tâm hồn sau những đổ vỡ.

​Đừng để những thăng trầm đã qua định đoạt phần đời còn lại của bạn. Việc quên đi ước mơ ngày nhỏ là một sự lãng quên đáng tiếc, nhưng việc từ bỏ quyền được mơ ước ở hiện tại lại là một bản án tự giam cầm chính mình.

​Hôm nay, hãy cho phép mình gác lại những lo toan trong chốc lát. Hãy lục tìm lại ký ức, phủi sạch lớp bụi thời gian và mỉm cười chào đón "đứa trẻ" ngày xưa. Bạn của ngày hôm nay, với tất cả sự trải nghiệm và trưởng thành, hoàn toàn có đủ sức mạnh để viết tiếp giấc mơ đó, hoặc tự tay thắp lên một ngọn lửa mới.

​Vậy, ước mơ của bạn lúc này là gì?

Post a Comment

0 Comments