Đường đời có muốn lối cũng chẳng sao

Vì Em... chính là Nhà!

5/8/20

"Lòng các con đừng xao xuyến"

No comments
Đôi lúc cuộc sống trải qua những cảm giác mệt mỏi và u hoài. Bản thân có lúc như cảm giác bị vắt kiệt sức, chẳng muốn làm gì cả và bao nhiêu dự tính cứ để mặc đó cho nó trôi qua đi theo dòng thời gian. Rồi tự nhìn lại và oán trách mình sao không nỗ lực và cố gắng hơn đi. Đến một lúc, thỉnh thoảng, gặp một ai hay việc gì đó rồi lại tự bỡn bản thân rằng phải cố gắng hơn, nỗ lực hơn để đừng thua kém người khác, để làm được nhiều thứ hơn cho gia đình và bản thân mình. Nhưng đâu rồi lại vào đấy, lại chẳng đâu ra đâu. Có cố gắng để bản thân thay đổi, cũng không hẳn là thay đổi mà để trở lên tốt hơn nhưng rồi rối bời, mông lung, vô định trong chính bản thân mình. Chẳng hiểu sao, những lúc như thế, khi thật sự muốn nhìn lại và tìm lại chính mình, thì tìm đến Ngài và lại được Ngài ủi an...

"Lòng các con đừng xao xuyến"

Mở trang Thánh Linh lên - một nơi đã thường xuyên mở đến trong suốt bao nhiêu năm qua từ khi còn là đứa trẻ, bắt gặp lời Người nói: Đừng xao xuyến. Ngài hay thật, sao Ngài biết tôi đang sao xuyến mà cho tôi lời ủi an nhẹ nhàng, sâu sắc đến thế. Người đởi bảo là trùng hợp, nhưng Người thì bảo tôi: Cứ tìm thì sẽ gặp. Phải rồi, hành trình của tôi từ khi khởi đầu lúc bé cho đến hôm nay vẫn là hành trình đi tìm cho bản thân mình sự bình an, mà trong hành trình đó, biết bao nhiêu lần tôi xao xuyến vì những gì đang diễn ra trong chính tôi. Vượt qua những xao xuyến, sóng gió và vững vàng vượt qua chúng thì tôi mới đến được với bình an mà mình hằng tìm kiếm. Bản thân mình có bình an, tôi mới mang được đến cho những người tôi yêu thương và những người xung quanh tôi.

Khi sống lại, Ngài nói rằng: Bình an cho anh em. Khi những tông đồ đang mang đầy nỗi lo lắng và sợ hãi trong lòng, Ngài đã đến và nhìn thấu trong lòng họ với đầy những xao xuyến tận trong đáy lòng. Bình an của Ngài là bình an nhẹ nhàng, mãi mãi!

Cuộc sống mà, phải thế thôi. Phải có chông gai, gian nan, thử thách rồi mới đến được những ngày vinh quang, bình yên và hạnh phúc. Muốn có bất cứ điều gì, đâu có tự dưng trên trời rơi xuống mà phải nỗ lực, cố gắng mà giành lấy thôi.

4/21/20

Giải quyết vấn đề bằng cách nhìn nó ở nhiều khía cạnh khác nhau.

No comments

Giải quyết vấn đề bằng cách nhìn nó ở nhiều khía cạnh khác nhau.

4/16/20

Hãy sống như em muốn và yêu thương như em muốn!

No comments
Một tuần nữa của tháng 4 đã trôi qua. Vậy là đã trôi qua hai tuần mà đáng lẽ theo kế hoạch, tôi sẽ hoàn thành xong hai phần tiếp theo của chương II trong luận văn của mình. Chính tôi biết rõ nhất điều gì đang kéo mình lại để không hoàn thành bảng kế hoạch "đúng tiến độ" mình đã đề ra và trân trọng gửi đến giảng viên hướng dẫn. Nhưng công bằng với chính mình, tôi lại chẳng biết được đâu là lý do khiến tôi lại không nỗ lực thực hiện kế hoạch của mình. Đôi khi, tôi mông lung với bản thân mình và như những đứa bạn hay nói, chúng tôi đang chênh vênh ở tuổi 30 - một độ tuổi lưng chừng nhưng có ý nghĩa to lớn, quyết định cho vận mệnh của bản thân và những người thân thương sẽ gắn bó với bản thân đến hết đời. Cuộc sống, sao đôi khi lại khó hiểu với bản thân mình như thế???


Tôi vẫn mải miết cùng với... chính tôi tìm kiếm những bước ngoặt thật sự mang đến ý nghĩa cho bản thân tôi. Có lúc, tôi tưởng chừng như mình đã gặp, đã tìm thấy nhưng rồi mất một khoảng thời gian hoặc rất nhanh thôi, mọi chuyện lại trở về như cũ và tôi lại loay hoay với những bước chân ngày càng nặng nề những dự tính trong đầu và trách nhiệm trên vai mình. Có những khi tâm trạng tôi chẳng khác nào cục tạ nặng gấp đôi bản thân - 120 kg, cùng với một từ duy nhất: mông lung. Điều gì thật sự ý nghĩa với chính bản thân mỗi người chúng ta - dứt khoát đó là điều duy nhất mà cả cuộc đời ngắn ngủi của một con người sẽ tìm kiếm. Năm tháng qua, tôi lớn lên với chất chồng những suy nghĩ và một ước ao mong sao cho mọi thứ thật giản dị, đơn giản và bình an nhất - cho tôi và những người bên cạnh tôi!

Có những ngày tôi mông lung với những tiếng gõ lách cách cố tìm chính tôi trên từng con chữ viết vội ra những hoang mang, vơ vẩn của lòng mình. Cũng như lúc này, tôi mệt nhoài với những suy nghĩ chẳng vào đâu và cứ thế kéo dài con quay của chuột máy tính cho đến khi dừng lại trước em - một cô gái đặc biệt. Tôi cảm nhận rõ những cảm xúc đang dâng trào lên trong tôi và thậm chí đã chực trào ra nơi khóe mắt, nhưng lúc này, độ tuổi này tôi biết mình có thể kiềm nó lại. Tôi đọc những dòng em suy nghĩ trên tường nhà Facebook của em, những hình ảnh, giọng nói em review cho những quyển sách và đọc hết dòng tự sự tháng 4 của em với một ước mơ lớn lao nhưng bình dị được ẩn chứa nhẹ nhàng dưới từng con chữ. Tôi nhìn em và ngẫm nghĩ về tôi, với những gì tôi đang có, và tôi chạnh lòng khi nhìn thấy hình ảnh một ngôi Thánh đường trên trang của em. Tôi chạnh lòng cho chính tôi!

Tôi đã mất bao nhiêu năm tháng cùng những điều tôi đang may mắn có được từ Người nhưng cũng là bao nhiêu năm tháng tôi đã không biết trân trọng những gì tôi đang có. Em nhỏ tuổi hơn tôi, có những điều em không được may mắn như tôi, ít nhất là một "bụi đất" lành lặn như bao người. Tôi tự hỏi mình đang muốn viết gì đây, về em!? Chúng ta chưa bao giờ quen biết nhau và chỉ tình cờ tôi nhìn thấy em trong một thế giới mạng và ảo nhưng em lại mang đến cho tôi những cảm xúc... mà tôi đang kiếm tìm! Tôi thấy mình thật nhỏ bé trước em. Tôi thấy mình thật chẳng là gì so với một tâm hồn can đảm và mạnh mẽ mà em đang có và hơn tôi! Tôi tự hỏi chính mình, trong độ tuổi của em và thậm chí là bây giờ, tôi hay em ai là người may mắn hơn ai? Tôi nghĩ, đó là em, em may mắn hơn tôi vì em biết cách để sống hơn tôi!
Chúng ta phải có một thái độ dứt khoát với cuộc đời của mình - em không nói về điều đó nhưng em mang lại cho tôi điều đó. Tôi - đã bao nhiêu năm tháng trôi qua tôi phí hoài những thời gian và những điều tôi đang có? Tôi chẳng biết cách sống sao cho xứng đáng cách mình phải sống. Nhìn em, tôi thấy mình hối hận vì đã sống như những năm tháng qua và nhìn em, tôi thấy thương xót cho chính bản thân tôi vì đã không biết cách sống cho cuộc đời của mình! Nhưng tôi không thể để mình ngập đầu trong những cảm xúc mông lung và tự thương xót chính bản thân mình như thế. Tôi không thể để cuộc sống tôi trôi qua với những ngày tháng, giờ khắc vô nghĩa như chúng đã từng. Định mệnh có tính chất xoay vòng, và nếu đó là Ý muốn của Ngài, tôi biết Ngài đã để tôi được nhìn thấy em như lời Ngài nhắc nhở cho cuộc sống của tôi! 

Tôi không quả quyết mình sẽ khác nhờ vào việc nhìn thấy hình mẫu cuộc sống đầy can đảm của em nhưng tôi biết ít nhất 1 lần trong cuộc đời tôi, tôi đã thật sự vì nghị lực của em mà muốn thay đổi cuộc sống của mình! Tôi mong em sẽ tiếp tục và hãy sống với những tình yêu mà em đã dành một cách chân thành nhất cho cuộc sống của mình. Tôi không cầu chúc em những điều như an yên, hạnh phúc nhưng tôi cầu chúc em sẽ sống một cuộc đời như em muốn, như em muốn trở thành và như em thật sự yêu thương. Nhưng tôi cầu chúc em như cầu chúc cho chính tôi và những người tôi yêu thương được bình an, vì em và tôi chắc chắn rồi sẽ có lúc gặp được nhau trong dòng cảm xúc, va chạm của cuộc đời này, đó là khoảnh khắc mà chúng ta cùng can đảm để đương đầu với khó khăn để tìm thấy bình an cho riêng mình và những người mình yêu thương!

"Định mệnh có tính chất xoay vòng!" - Hãy sống như em muốn và yêu thương như em muốn!


4/5/20

Chúa nhật Lễ Lá ngày 05/4/2020 - Ngày Chúa nhật đặc biệt nhất.

No comments
chúa nhật lễ lá 5/4/2020, yêu sử việt, lịch sử việt nam, tuần thánh phục sinh 2020
YEUSUVIET.COM - Hôm nay ngày 05/4/2020, ngày Chúa nhật Lễ Lá và theo truyền thống Kito Giáo, hôm nay là ngày Giáo hội bắt đầu Tuần thánh tưởng niệm cuộc thương khó và Phục sinh của Chúa Giêsu. Năm nay lại là một năm đặc biệt, vì những Thánh lễ quy tụ đông đảo giáo dân trên toàn cầu - đặc biệt tại Vatican và Việt Nam hiện nay, sẽ không được diễn ra vì đại dịch Covid-19 đang ảnh hưởng nghiêm trọng đến tính mạng, sức khỏe và cuộc sống của người dân trẹn khắp thế giới. Mọi người tín hữu Công giáo toàn cầu và riêng tại Việt Nam được mời gọi tham dự Thánh lễ Chúa nhật lễ Lá trực tuyến tại nhà hay đừng quên hôm nay là ngày Thánh của Thiên Chúa. Thật sự, có quá nhiều ý nghĩa về một ngày trọng đại như hôm nay.
YÊU SỬ VIỆT

Chúa nhật Lễ Lá là một ngày của tung hô, của vui mừng và của hy vọng. Khi 2000 năm trước, những người dân thành Gierusalem đã đón Chúa Giesu vào thành bằng những tấm áo choàng và những nhành lá trải xuống đất đề người tiến vào thành. Họ mang theo những hy vọng về một cuộc cách mạng chấp nhận trả bằng máu để đánh đuổi La Mã và giành lại vương quốc Israel đã bị nô lệ suốt bao nhiêu năm qua. Những người dân thành Gierusalem tung hô Chúa Giesu trong ngày đó mang trong họ một hy vọng của người đời mà không phải hy vọng của Thiên Chúa. Họ đón Chúa Giesu vào thành để muốn Chúa thi hành ước mong của họ mà chẳng đoái hoài gì đến những hy vọng và việc Chúa đã làm suốt bao nhiêu năm trước khi Ngài vào thành. Và do đó, khi Chúa không thực hiện ý muốn của họ, chính họ là những người sẽ thay tiếng tung hô "Vạn tuế con Vua Đavit" thành "Đóng đinh nó vào thập giá".

Ngày Chúa nhật Lễ Lá được cử hành suốt hàng ngàn năm nay để nhắc nhở con người về tình yêu và hy vọng mà Thiên Chúa muốn khác với hy vọng và tình yêu trong bản tính của con người. Thiên Chúa đến để chữa lành, ủi an và nâng đỡ những người không chỉ nghèo khó mà còn cả như Giakeu và Mattheu, Người đến để kêu gọi người tội lỗi như bà Maria Madalenna hãy sám hối, ăn năn và cả những người như ông Giuse Amathe cũng hãy trở lại với Người! Thiên Chúa đến cho tất cả những ai bám víu niềm hy vọng của mình vào Thiên Chúa và Ngài muốn đến với cả những kẻ không hy vọng vào Ngài. Nhưng dù cho con người có đối xử với Chúa Giesu ra sao đi chăng nữa, dù họ đã từng tung hô rồi nguyền rủa, dù là kẻ đã từng theo Người suốt bao năm rồi nay bán Người và cả người đã bỏ qua tất cả Lời Ngài để chối bỏ Ngài đến 3 lần, Ngài vẫn là Thiên Chúa và vẫn yêu thương, hy vọng vào những kẻ Ngài yêu thương. Đó là tình yêu của Thiên Chúa.
Tuần Thánh tưởng niệm Chúa chịu chết và Phục sinh bắt đầu từ Chúa nhật Lễ Lá là cao điểm của niềm tin Kito Giáo, là minh chứng sống động cho đức tin tông truyền của Giáo hội và luôn được cử hành một cách trọng thể, trang trọng nhất. Nhưng năm nay, năm 2020, cả nhân loại phải hứng chịu một đại nạn dịch bệnh khủng khiếp với quy mô lan rộng khắp toàn cầu. Giáo hội không thể đứng nhìn dịch bệnh hoành hành, Giáo hội lại càng kêu gọi những Kito hữu hãy cầu nguyên và tin tưởng hơn vào Thiên Chúa trong lúc này để dịch bệnh mau qua và thế giới được bình an! Những Thánh lễ trọng thể tại Vatican với hàng người tham dự, những Thánh lễ trang trọng trên khắp đất nước Việt Nam cũng sẽ không thể diễn ra mà chỉ còn những Thánh lễ riêng tư của các Linh mục với lời khẩn thiết và liên lỉ xin Chúa toàn năng đoái thương cho thế giới. Nhưng dù không có những thánh lễ hàng ngàn, hàng vạn người tham dự, nhưng niềm tin Kito giáo và sự tín thác của người Kito hữu vẫn không bao giờ bị phai mờ và trong hoàn cảnh này, lại càng bừng cháy hơn bao giờ hết.

Một con virus nhỏ bé, vô hình lại có sức mạnh khủng khiếp làm cho cả thế giới phải đảo điên vì nó. Đó như lời nhắc nhở của Thiên Chúa đối với loài người về thân phận mỏng manh cuối cùng vẫn mỏng manh như cát bụi của con người. Chỉ có đức tin và lòng tín thác vào Thiên Chúa, con người mới được cứu rỗi và vượt qua những nghịch cảnh như dịch bệnh hôm nay trong an hòa và bình an. Dù những Thánh lễ trọng thể sẽ không được diễn ra cho tới khi hết mùa dịch, dù khao khát được Mình Thánh Chúa chưa bao giờ cuồn cuộn như lúc này, nhưng tôi tin mọi chuyện rồi sẽ ổn, trong Ý Chúa quan phòng và yêu thương. Tôi đang nghĩ đến ngày được cùng cộng đoàn tiến vào Nhà Chúa, dâng lên những lời ngợi ca Thiên Chúa toàn năng và tạ ơn Người vì những hồng ân cao cả. 

Chúa nhật Lễ Lá năm nay ngày 05/4/2020 dù không được đến Nhà thờ để cùng Giáo hội hướng về Thiên Chúa Tình yêu, nhưng đức tin về một Thiên Chúa nhân lành lại chưa bao giờ thôi mạnh mẽ như những lúc này! Cầu xin Chúa xót thương để cơn đại dịch này mau qua như Ý Chúa muốn. Và trong tất cả sự chân thành và yêu thương của Chúa Giesu, cầu chúc anh chị em Công giáo chuẩn bị bước vào một Tuần thánh thật an hòa và thánh thiện.

Lạy Chúa Giesu, con tín thác vào Chúa!

3/30/20

Người thu thuế ra về được khỏi tội...!

No comments
yêu sử việt, lịch sử việt nam, người thu thuế ra về được khỏi tội

YEUSUVIET.COM - Đôi khi, con thật sự cảm thấy khó khăn, Chúa ơi! Khó khăn, vì chính con chưa biết mình là kẻ như thế nào. Con biết đâu là điều tốt, điều nên làm nhưng con lại không làm. Con biết đâu là điều xấu, điều phải tránh xa nhưng con lại cứ làm. Con như kẻ đứng trên bờ vực, giữ sau lưng là cánh đồng bạt ngàn lúa vàng, mây trắng, còn trước mặt là vực sâu thăm thẳm, hun hút và trải dài vô tận. Con đứng giữa lằn ranh đó và không biết mình phải làm gì đây? Vì có những chuyện tưởng chừng như rất đơn giản, nhưng sao bản thân con lại không làm được thế kia? Chỉ cần một bước chân lùi lại, con sẽ rời miệng hố một chút và cứ mỗi một bước chân lùi lại, con sẽ rời miệng hố xa hơn. Con biết điều đó, nhưng con yếu đuối, con như chấp nhận con người yếu đuối và sống với nó, là vì con đã không vững tin vào Ngài!
YÊU SỬ VIỆT

Cả mấy tháng trời, con không bước lên rước Mình Thánh Ngài. Những lúc ấy con thấy mình thật tội lỗi, khi không để cho mình được bình an. Con nhìn lên bức ảnh về người thu thuế và Phariseu, con thấy mình chưa bao giờ giống như thế, giống người thu thuế kia. Lúc xa xưa, con từng nghĩ mình sẽ giống người Phariseu một chút thôi, chỉ giống việc cầu nguyện, bố thí mà không kêu ngạo và chẳng giống người thu thuế đâu. Nhưng rồi càng lớn, con lại càng thấy mình giống ông ấy và thật sự ao ước được giống ông ấy. Muốn được ôm mặt khóc vì ăn năn với những lỗi lầm mình đã phạm. Muốn được đấm ngực và giàn giụa xin Chúa xót thương. Muốn được thật lòng, thật lòng và thật lòng ăn năn để đừng bao giờ phạm tội nữa. Con đã lớn và con ước được như người thu thuế ấy, Chúa ơi!

Mỗi đêm nằm ngủ, có phải là cố ý không, Ngài đã ở đó, trên cao và hiện diện nơi đúng tầm mắt con nhìn lên nhất. Mỗi sáng thức giấc, ngước nhìn lên con sẽ thấy Ngài, trên Thập tự giá của Tình yêu. Mỗi lần nhìn Ngài, là một lần linh hồn con khắc khoải, ngóng trông, chờ đợi và như thể được ủi an, bình an... Sâu thẳm trong lòng mình, con tin Ngài, con tin Ngài bằng một đức tin không cần phải chứng minh một cách tầm thường và phải chứng minh bằng cả cuộc đời con! Khi con ngập sâu trong vũng lầy tội lỗi, con thấy mình chẳng được một chút bình an nào trọn vẹn, con đã khao khát và ước ao được đến với Ngài để Ngài tha thứ và ủi an con. Như những dấu chỉ mà Ngài đã luôn dành cho cuộc đời con, Ngài đã đứng đó - nơi cổng Nhà thờ và đợi con. Ngài đã chờ con đến tận lúc con ra về và nói: Cố gắng đừng phạm tội nữa!

Con biết Chúa luôn ở bên con, dù con có là kẻ tội lỗi nào đi chăng nữa!

Từ hôm nay con sẽ khác, Chúa ơi! Con sẽ khác để Chúa vui hơn, để gia đình con vui hơn và bình an hơn. Chúa ban cho con và mọi người một cuộc đời, với những câu hỏi và con đường khác nhau. Càng lớn, con càng cảm nhận sâu sắc con đường ấy ngắn lắm và những câu hỏi cũng ít lắm. Ngắn không phải vì thời gian ngắn, ngắn là vì con biết mình phải cố gắng để nắm lấy những điều tốt đẹp mà Chúa sẽ dành cho con ở phía trước. Ít, vì càng lớn, những câu hỏi càng đơn giản hơn và cho tới khi là đơn giản nhất: Làm thế nào để được bình an! Là dù thế nào, dù làm gì đi chăng nữa, cũng đừng rơi xa Chúa! Con biết rồi mọi chuyện sẽ khác, Chúa sẽ ban cho con cuộc đời như Ý Chúa muốn và con sẽ bình an trong cuộc sống Ngài đã dành riêng cho con!

Con sẽ phải khác, kể từ hôm nay! Vì Chúa, vì gia đình con và vì những người xung quanh con!

3/21/20

Định mệnh có tính chất xoay vòng...

No comments
yêu sử việt, lịch sử việt nam, chiến binh cầu vồng, andrea hirata
YEUSUVIET.COM - Quyền sách "Chiến binh cầu vồng" của Andrea Hirata tôi đã đọc xong cách đây mấy tháng. Một quyền sách hay, ý nghĩa, đầy nhiệt huyết và một ước mơ bình dị được gửi gấm ẩn sâu bên trong từng dòng chữ: mọi đứa trẻ đều được đến trường. Và chẳng hiểu sao, tôi cứ hay lập đi lập lại và nghĩ nhiều về câu nói "Định mệnh có tính chất xoay vòng" của nhân vật Mahar trong quyền sách. Một câu nói hay, đầy ý nghĩa và thật sự có thể xem như một triết lý cho cuộc sống của mỗi người. Bất cứ những sự việc đã xảy ra, những người đã đến với cuộc đời mỗi người chúng ta đều có những ý nghĩa riêng của nó và có sự liên kết với nhau. Chúng liên kết với nhau như những mảnh rời rạc chẳng quan hệ gì cả nhưng lại khép thành một vòng tròn tạo nên số phận và định mệnh của mỗi người, và rồi, đó chính là cuộc đời của mỗi chúng ta.
- Đại Việt những năm tháng điêu tàn - Cuối đời Nhà Lý
Lingtang - cậu bé thông minh nhất trong số 11 chiến binh cầu vồng của Hirata và cũng là người có kết thúc chấp nhận số phận bi kịch nhất. Từ tấm bé, Lingtang đã được phác họa là một thiên tài với trí thông minh thiên phú và một nghị lực phi thường nhằm giữ vững giấc mơ đến trường của cậu bé. Hàng ngày phải đạp xe hàng chục cây số từ mờ sáng, vượt qua một đầm lầy đầy cá sấu trên chiếc xe đạp không thể tàn tạ hơn nhưng là tốt nhất với chú bé. Đi kèm với nghị lực phi thường đó là người mẹ thấu hiểu cho giấc mơ của đứa con thơ bé bỏng và chấp nhận bán chiếc nhẫn cưới của mình - dù nó chỉ được cái lốp xe, để đứa trẻ được thực hiện giấc mơ đến trường. Lingtang trong cả câu chuyện có hai lời hứa: một là sẽ biết viết để thay cha mình ghi tên ông vào giấy xin cho cậu đến trường và hai là sẽ học giỏi nhất để gia đình thoát nghèo khó. Lời hứa thứ hai, Lingtang chỉ thực hiện được một nửa: cậu học giỏi nhất vùng nhưng gia đình vẫn nghèo khó.

Lingtang đã không thể vượt qua số phận. Vì cậu dù có thể vượt qua dặm đường đến trường hàng chục cây số suốt bao năm và băng qua đầm lầy cá sấu vô sự, nhưng không thể giữ cho người cha trụ cột của gia đình cậu không ngã xuống vì thời gian và bệnh tật. Cũng như chính cậu không còn cách nào khác phải trở thành trụ cột tiếp theo của gia đình khi mới 14 tuổi để nuôi nâng mười mấy miệng ăn. Hình ảnh Lingtang đã xuất hiện ở những chương đầu của quyển sách thật đẹp với lời kết luận "người bạn vĩ đại nhất" của người dẫn truyện - Ikal, cũng như chính lời tác giả muốn nói đến. Nhưng khi kết thúc câu chuyện, tác giả không giải thích ý nghĩa của hai từ vĩ đại duy nhất đã dành Lingtang dù khi cuối cùng, Lingtang tiếp tục số phận là người thợ mỏ còn Ikal đã từ bỏ ước mơ làm người đưa thư để đi du học nước ngoài.
Sư vĩ đại có lẽ không đến từ trong chính người đó nhưng từ trong những người nhìn thấy sự vĩ đại nơi họ. Lingtang đã tiếp tục cuộc đời người thợ mỏ bình lặng, nhưng khát vọng, ý chí và quyết tâm được đến trường cùng với việc kiên trì đến cùng giữ cho ngôi trường tiểu học của mình không bị xóa sổ đã trở nên điều vĩ đại nhất, thôi thúc cho những giấc mơ như của Ikal - chính tác giả, sẽ phải trở thành hiện thực. Có lẽ là vậy, định mệnh là ở đây và xoay vòng là như thế. Sự gặp gỡ, mối lương duyên và sự gắn kết của những con người với số phận, cuộc đời khác xa nhau sẽ tạo nên vòng tròn lớn hơn của số phận riêng mỗi người. Nếu Lingtang không phải là một thiên tài bình dị với ý chí sắt đá để đến trường và thôi thúc Ikal thực hiện giấc mơ của mình, thì Ikal sẽ chẳng thể bước vào con đường du học tưởng như mơ!
Bất cứ điều gì chúng ta đã gặp trên cuộc đời này đều có ý nghĩa của nó và bất cứ ai đã bước vào cuộc đời chúng ta, rồi dù họ ở lại hay bước ra cũng đều tạo nên một mảnh ghép cho số phận của chúng ta. Vòng tròn của cuộc sống ngỡ như vô hình nhưng là hữu hình, ngỡ như ảo ảnh nhưng là hiện tại và ngỡ như rời rạc nhưng là một sự thống nhất. Bởi có những điều nếu hôm nay chúng ta gặp, dường như chúng ta biết mình đã từng gặp nó ở một thời điểm rất xa trong quá khứ và nếu lúc đó chúng ta hành động khác thì bây giờ mọi chuyện sẽ khác. Vậy nên hãy biết trân trọng và sống chứ đừng tồn tại trong những ngày tháng hiện tại của cuộc đời mỗi chúng ta.

3/18/20

Cuộc sống gia đình là một cuộc sống rất khác

No comments
Chiều qua, về trễ, chạy xe trên đường lại suy nghĩ miên man và bất giác nghĩ đến ý này: Cuộc sống gia đình là một cuộc sống rất khác.

Thật sự khác rất nhiều, nếu đem cuộc sống gia đình so với cuộc sống độc thân. Những mối quan hệ, những suy nghĩ, những việc làm, những định hướng, những hy vọng và lời cầu nguyện cũng khác rất nhiều so với cuộc sống độc thân. Nhớ lại những năm tháng khi còn chưa bị ràng buộc thật sự, còn ở một mình sớm tối đi về chỉ có bản thân là cần được quan tâm nhất, muốn làm gì thì làm. Một chút nào đó, thật sự hối hận - không phải vì đã bước vào đời sống gia đình, mà là hối hận cho những năm tháng một mình đã không cố gắng hết sức mình cho những điều mình mong muốn. Nhìn lại, những năm tháng đó cũng có những khó khăn riêng, mà - mợ nó, đời người thì ai chẳng có khó khăn riêng của mình, nên nhớ lại thì thấy bản thân mình đáng trách trước rồi mới cố gắng cảm thông cho bản thân mình sau.


Bước vào đời sống gia đình, đôi khi có những sự dằn xé mà trước giờ quả thật mình chẳng nghĩ được là có sự dằn xé đó. Chọn lựa giữa ở lại công ty để tiếp tục công việc và về nhà để vui đùa, chăm sóc những đứa trẻ đôi khi còn khó khăn hơn rất nhiều. Có một điều chắc chắn rằng, bản thân đang hạnh phúc khi có một tổ ấm, một hạnh phúc đơn sơ bên em và những đứa trẻ dễ thương, đáng yêu. Có lẽ bản thân hơi cường điệu hóa những gì mình đang có hay gặp phải và lựa chọn giữa công việc hay gia đình thật ra đôi lúc không khó lựa chọn, vì có em! Em như một sự âm thầm luôn làm những điều tốt nhất cho gia đình và nghĩ về những điều tốt nhất cho gia đình. Những đứa trẻ luôn vấn lấy em, vì em luôn luôn ở bên chúng, nhiều hơn mình nhưng chính mình lại không làm tốt điều đó - tận dụng tốt nhất những khoảng thời gian của công việc để mang đến niềm vui, sung túc cho gia đình.


Khó khăn lớn nhất đôi khi không phải từ bên ngoài hay từ bất kỳ ai, nhưng là bởi chính bản thân của mình với những gì mình đã làm, đã không cố gắng. Ngay chính bản thân mình còn không cố gắng, thì sao bắt người khác cố gắng cho được. Mình sinh ra không ở vạch đích, nhưng cũng chẳng ở điểm xuất phát như nhiều người, mà ở một điểm nào đó lưng chừng và đòi hỏi chính bản thân mình phải tự vì chính mình nhiều hơn. Đôi lúc, bản thân không từ bỏ và rất cố gắng vì những gì mình đang làm và đang nghĩ tới, đang mong muốn - nhất là lời hứa với em khi bé con trước lúc vào lớp 1, nhưng lại để bản thân dễ ngã những cố gắng nhỏ bé vừa làm được. Dù sao đi nữa, cũng phải cố gắng. Có thất bại một trăm lần cũng phải cố gắng. Vì nếu không cố gắng, chắc chắn sẽ chẳng có được điều mình mong muốn.


Cuộc sống gia đình này là do chính mình chọn lựa và mình phải có trách nhiệm với lựa chọn của mình hơn bao giờ hết. Hơn ai hết, mình hiểu rõ những quy tắc của số mệnh và cuộc sống, rằng có những lựa chọn là từ số phận của bản thân mà ra, phải biết tin tưởng chính mình, nhờ ơn Chúa giúp, mọi thứ sẽ luôn tốt đẹp như chính Ý Chúa muốn!

3/9/20

Viết cho những ngày mai luôn phải cố gắng!

No comments
Sáng đầu tuần, tìm được một quán cà phê khá hay và tiện l,ợi trên đường đi làm. Quán rộng rãi, trên đường đến công ty và có chỗ ngồi, nơi cắm điện phù hợp để chuẩn bị cho những điều cần làm trong tuần mới. Nghĩ rằng bản thân cần có thời gian yên tĩnh, thư giãn một chút để chuẩn bị đầy đủ những công việc, dự định cần làm hay cần thực hiện trong thời gian tới, thế sẽ hay hơn và mọi chuyện sẽ ổn hơn. Bất giác, muốn ghi lại mấy dòng cho trang blog, vì đã lâu lắm rồi mới có một sáng đầu tuần và muốn viết ra điều gì đó. Đọc quyển sách "Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu" của Rosie Nguyễn và thấy cũng có chút đồng cảm cho bản thân mình với sở thích muốn viết và viết để tâm hồn được thư thái, bình an hơn. Thế cũng hay, để công việc được hiệu quả hơn.


Thứ bảy tuần rồi, vậy là bộ giường gỗ xoan đào đã ráp xong, em và các con đã có chỗ nghỉ ngơi thật thoải mái. Nhớ ngày đầu cưới em về và khi những đứa trẻ lần lượt được sinh ra, vẫn chưa có một nơi để có thể ngả lưng được thoải mái như thế này. Tất cả là nhờ có em lo toan, chu đáo mọi thứ. Từ bộ dra, chăn, gối đến tấm nệm bông ép và giường là chiếc giường gỗ xoan, mọi thứ ổn hơn rồi. Lúc em bảo muốn mua tất cả chúng, tôi lưỡng lự vì dù sao cũng sẽ đến ngày phải chuyển đi về nhà mới và số tiền bỏ ra lúc này cũng chẳng hề nhỏ. Nhưng nhìn em và bọn trẻ, nhất là những khi bọn trẻ ngủ say, thật bình yên quá, và không nên để chúng phải thức giấc hay giật mình vì chiếc giường sắt nay không còn phù hợp nữa. Hơn nữa, dù mọi thứ vẫn còn ngổn ngang và chưa có một ngôi nhà cho gia đình, nhưng một nơi để trở về và bình an bên những tiếng cười, nô giỡn vẫn cần thiết và quan trọng hơn hết. Vậy là hai đứa cùng thống nhất.

Nghĩ lại, mọi thứ dù lúc nào cũng ngổn ngang như thế, từ công việc, cuộc sống, cảm xúc đến những dự tính trong tương lai vẫn còn nhiều điều phải làm, phải hoàn tất nhưng thời gian thì cứ trôi thôi, chẳng thể chỉ cứ ngồi viết mà không làm gì được. Đứa bạn hay than thở này kia, nhưng cuối cùng hai vợ chồng nó cũng đã đang làm những dự tính khác nhau rồi, nhất là về thu nhập cho cuộc sống và một ngôi nhà mới đang chờ nhận trong tương lai. Hay thật, đúng là chỉ dùng tai để nghe mà không dùng mắt để nhìn thì chẳng thế đoán được đâu là sự thật, đâu mới là cuộc sống thật của người khác. Mà thôi, dù gì cũng là cuộc sống của riêng mỗi người, có biết cũng thêm nghĩ thôi chứ có lo lắng giùm được gì đâu, nhất là lúc này, khi bản thân mình còn lo chưa xong. Vậy cũng hay, cũng biết được những hình ảnh bạn bè mình đang cố gắng, thì cũng phải nhắc nhở bản thân lại lần nữa: cố gắng nhiều hơn nữa mới được.

Công việc và những việc muốn làm vì yêu thích mới thật sự là ngổn ngang hơn hết và cần thu dọn hơn hết những cảm xúc vẫn vơ trên kia. Việc của công ty mỗi lúc một nhiều và muôn hình vạn trạng, có sức hấp dẫn và thử thách lắm đó chứ, nhưng bản thân bây giờ còn chưa đủ trình độ và khả năng để thực hiện tốt nhất mọi thử thách, chỉ còn cách phải cố gắng tiếp mà thôi. Những trang web lập ra và đang duy trì vì sở thích và những dự định riêng vẫn còn dang dở và chưa thật sự có ột con đường rõ ràng để phát triển hơn. Nghĩ lại, ôm đồm và thực hiện nhiều như thế mà có được lợi ích hay chăng? Dù gì cũng có những cái để làm, để phấn đấu và để hoàn thiện cũng là một điều cần trân trọng cho chính bản thân mình rồi đấy chứ! Có một công việc để cả ngày, cả đời sống cùng nó thì cũng cần có nhiều thứ khác để vui, để say mê và quan trọng nhất là cho bản thân được nhiều lựa chọn. Về lâu dài là nhiều nguồn thu tài chính, còn trước mắt là cho tâm hồn không bao giờ bị hụt hẫng.

Một tuần mới đã bắt đầu, nhanh thôi sẽ lại đến ngay những ngày cuối tuần và những deadline của bản thân phải thực hiện cho xong. Những dự tính, những công việc nếu không bắt tay vào làm thì sẽ không bao giờ thành công. Khoảnh khắc khó khăn nhất không phải lúc thành công, nhưng là lúc bắt đầu và một khi đã bắt đầu, thì phải hoàn thành những gì đã thực hiện một cách tốt nhất. Những dang dở của công việc, dự định quá khứ đã qua và hiện tại phải nghiêm túc rút ra những bài học kinh nghiệm sâu sắc nhất. Sẽ cố gắng, luôn cố gắng và luôn luôn cố gắng - đó là điều duy nhất cần luôn nhắc nhở bản thân mình. Đã đến tuổi này - là lứa tuổi của cảm nhận, thấu hiểu những gì đã qua và sẽ trải qua tiếp tục, thì đây là lúc để làm, để thực hiện những điều tốt đẹp nhất cho tương lai của mình.

Cố lên, cứ hành động và cố gắng hết sức mình, nhờ ơn Chúa trợ giúp và trong Thánh ý Ngài, mọi chuyện sẽ ổn cả thôi!